watch sexy videos at nza-vids!
+ Trang 15 - ảnh sex lồn gái xinh , xem hinh anh sex, lồn cực đẹp ,gái xinh còn trinh chảy máu lồn , gái xinh bướm đẹp cực dâm

Tổng hợp hinh sex gai xinh sex    2014 chuyển trang Xem anh sex, hinh sex cực nét


Thế giới sexHình Sex
Phim Sex Tải Nhiều

 Phim sex cực hay trên di động

 Chào mừng bạn đến với Wap phim sex hay nhất trên Mobi
BẠN NÀO TẢI PHIM SEX THÌ VÀO ĐÂY NHÉ...TỔNG HỢP NHIỀU PHIM CHÂU Á CỰC HAY bởi

Khu Vực Hình Sex Đẹp

Trà Chanh Quán
Trà Chanh Quán
Mạng game Bài miễn phí trên mobile với hàng triệu người chơi.
Tải miễn phí
iOnline - Game dân gian đẳng cấp 2014 iOnline - Game dân gian đẳng cấp 2014
Dòng game Việt mang phong cách dân gian rất lý thú và ấn tượng, đồ họa đẹp mắt cùng nhiều tính năng rất độc đáo là điểm thu hút của game iOnline. Mang đến cảm giác, trải nghiệm rất khác cho người dùng trong 10 game bài cực HOT hiện nay. Hãy cùng thử nó xem thế nào.
Game Bigone - Game bài hot nhất 2014
Mạng xã hội giải trí hot trên Mobile, kết bạn, chơi game, chia sẻ ảnh đẹp mỗi ngày
Tải miễn phí
Truyện Sex [Siêu dâm] Khi Gái biết chơi

+ Trang 15

* *

Ðó là buổi lễ làm thay đổi thật nhiều suy nghĩ và hiểu biết của Gái về tình cảm với quê hương . Bởi lẽ Gái chưa từng chứng kiến cái bi tráng của những người lính thua trận, giã từ vũ khí, cuốn lại ngọn cờ trong uất nghẹn.

Lúc Gái xuống chỗ hành lễ thì mọi người đã hiện diện đông đủ. Nét mệt nhọc, lo âu hằn trên gương mặt mọi người. Ông Tư Chỉ Huy nói ngắn gọn trên chiếc loa nhỏ:

“-Thưa anh em, bà con, chúng ta sắp sửa dược hạm đội Mỷ cứu. Buổi lễ hạ kỳ này mong toàn thể anh em bà con nghiêm chỉnh chào lần cuối, giã biệt ngọn cờ của chúng ta…

Giọng ông Tư nghẹn ngào. Ông đưa cái loa cho thuộc hạ.

Hai hàng lính hài quân trong quân phục trắng, súng ống chỉnh tề, trong thế nghỉ đứng dọc theo bong tàu. Người chỉ huy hô nghiêm, tiếng hô nghe rợn ngưới vang trong sóng biển. Ngọn cờ vàng từ trên đỉnh cao của con tàu đang được chậm chậm kéo xuống. Thì bài quốc ca được cất lên, “ Này Công Dân ơi..” Gái thấy mọi người cùng hòa giọng. Ở trên những gương mặt sạm nắng, khắc khổ của những người lính, Gái thấy những dòng nước mắt tuôn chảy. Những giòng nước mắt cho quê hương bỏ lại của những người lính đã đỗ máu để gìn giữ, giờ phài đào vong. Gái cũng ứa nước mắt, Gái chợt nhận ra tình yêu quê hương xứ sở đã len lõi từ lâu trong máu Gái. Những giòng nước mắt Gái chia xẻ với những người lính đã bảo vệ an ninh cho Gái, cho cậu Hai học hành mơ mộng tương lai.

Tiếng gió biển thổi tung ngọn đại kỳ nghe rõ mồn một khi bài quốc ca chấm dứt. Người lính kéo cờ nắm lại ngọn cờ.Hai sĩ quan khác tiến lên, họ chậm chậm xếp lá cờ lại theo thủ tục, rồi giao lại cho Ông Tư Chỉ Huy. Ông giơ tay lên mũ chào kiểu nhà binh. Ông ôm lá cờ vào nguc rồi xoay lưng bước. Những bước chân của ông sao Gái thấy cũng như bước chân của Gái lúc từ giả Ba Má Gái và ông Tám ra đi. Những bước chân Gái nghĩ nặng đến ngàn cân. Trong yên lặng của mọi ngưới. Gió biển vẫn lồng lộng thổi…

Quả đúng như ông Tư Chỉ Huy dự trù, khoảng 5 giờ sáng hôm sau, chiếc tàu của Gái gặp được hạm đội Mỹ. Trong khung trời xám xịt của ngày hôm đó, chiếc tuần dương hạm lừng lững nổi bật trên khung trời, trông thật dễ sợ. Họ bật đèn sáng chóa. Ông Tư sắp xếp cho chuyện chuyển người sang dưới sự chỉ huy của tàu Mỹ. Từng đợt, từng đợt, đàn bà con nít đi trước, phao nổi mang lên người, được chuyển lên hai chiếc ca nô rồi sau đó mới chuyển sang chiếc tàu lớn bên kia. Ðó là lần đầu tiên Gái phải rời tay cậu Hai đi trước. Cậu Hai nói to với Gái :

“Ðừng lo, anh sẽ gặp lại em trên đó…”

Khi leo lên bong tàu Gái nhìn thấy những người lính Hài quân Mỹ đứng thành hàng, họ nghiêm chỉnh ra dấu cho những ngưới tỵ nạn đi theo một hướng nhất định. Gái nhìn một ông lính Mỹ , thấy ổng gật đầu chào. Gái chào lại, thầm nghĩ họ rất tử tế và đàng hoàng. Cuối cùng thì Gái đến chổ tạm nghỉ. Căn phòng rất rộng và đầy cả người, những người đồng số phận với Gái. Trong ánh mắt mọi người là sự hoang mang, lo sợ, không biết ngày mai sẽ ra sao. Gái tìm một chỗ ngồi thuận tiện để có thể nhìn thấy cậu Hai khi cậu lên tàu.

Gái chờ mãi thì cuối cùng cũng thấy cậu Hai lên đến nơi, Gái mừng rỡ chạy ra. Gặp lại cậu, Gái thấy vững tâm hơn. Trong bước đường lưu lạc này Gái chỉ có cậu Hai là người thân duy nhất của Gái…

Sau này Gái mới biết, Gái và cậu Hai và những người cùng được hạm đội Mỹ cứu vớt hôm đó, là những người may mắn. Nhiều người đã mất mạng, vùi thây trong lòng biển trong những ngày đất nước chìm trong cuộc hỗn loạn bi đát nhất của thế cuộc. Và vàì năm sau là cuộc di tản bi tráng của hàng triệu người Việt. Số tử vong trên đường vượt thoát càng tăng cao. Các trại tỵ nạn ở Thái Lan, Mã Lai, Phi Luật Tân được thiết lập để tạm cư cho đợt sóng di tản này. Phận số quê hương Gái và những người tỵ nạn thật thê thảm hơn bao giờ…

*

* *

Cuộc thế làm Gái mở mắt ra rất nhiều. Gái tiếp xúc với nhiều trạng huống khó khăn của đời sống. Gái chứng kiến nhiều cảnh đời lưu lạc còn khốn khổ hơn Gái và cậu Hai. Ðảo Guaam là nơi tạm trú đầu tiên. Gái và cậu Hai ở đó được hai tháng thì được chuyển sang California. Ở nơi đây hai đứa bắt đầu cho một đời sống mới. Gái làm con chim xa cành, xa tổ, lưu trú ở xứ lạ quê người. Con chim phải uốn lưỡi học tiếng lạ, ngọng nghịu lúc đầu nhưng chẳng mấy chốc thì đã có thể hót líu lo tiếng người. Gái tung tăng như chim khám phá đời sống mới.

Rồi Gái có con với cậu Hai, thằng con trai của hai đứa giống cậu Hai y đúc, nó tên Nguyễn Hải Hồ, cái tên hai đứa chọn để kỷ niệm những ngày lưu lạc. Hai đứa sống hạnh phúc bên nhau trong cảnh gia đình êm ấm. Cậu Hai vừa đi làm vừa đi học. Gái cũng vậy. Bốn năm sau đó Cậu Hai học xong bốn năm đaị học, nghành kỹ sư điện. Gái chậm hơn nhưng cũng ra trường một năm sau đó, Gái học nghành điện toán. Cuộc đời Gái tưởng có thể yên bình như vậy. Nhưng không ngờ sóng gió một lần nữa phủ lên đời Gái….

Gái nhớ đó là ngày cuối tuần, chiều chủ nhật. Gái đang loay hoay chơi đùa với con trai

của Gái thì điện thoại reo, tiếng người bên kia đường dây nghe thật hoảng hốt:

“ Chị Cúc hả…chị .. có ở nhà, chị..

Gái hơi lo, nhưng nhận ra giọng Thanh, người bạn rất thân của cậu Hai, Gái hỏi:

“Anh Thanh hả, có chuyện gì xảy ra..?”

Anh Thanh trả lời:

“ Chị chờ ở nhà tôi ghé lại ngay, anh Thành bị ngất xỉu trên sân tennis, đã đưa vào cứu cấp…”

Gái nghe ù ở tai, tim Gái nghẹn lại, chân Gái như nhũn đi. Gái ngồi xuống đó cố giữ bình tĩnh. Tay Gái mân mê lên cái mặt ngọc Phật Bà, Gái cầu nguyện như mọi lần…

Cậu Hai bị nghẽn mạch máu cơ tim khi đang chơi tennis. Cậu qua đời thật đột ngột không một lời báo trước.Khi vào bệnh viện Gái cứ tưởng cậu nằm ngủ, Gái lay cậu rồi Gái khóc. Gái khóc cho một phần người của Gái bị mất mát. Gái khóc cho người Gái thương yêu nhất không còn kề cạnh Gái. Gái khóc cho phận số ngắn ngủi của cậu Hai. Gái khóc cho đứa con trai của Gái và cậu Hai không còn cha chăm sóc. Nước mắt Gái như mưa, Gái thấy lạc lõng cô đơn ở xứ người khi không còn cậu Hai bên cạnh. Mà không phải Gái sang Mỹ là vì có tình yêu của cậu Hai hay sao? Mà không có cậu Hai thì Gái sống ở xứ này để làm gì nhỉ? Gái tự hỏi để rồi thấy mặt đất sụp dưới chân mình….

*

* *

Hai năm sau đó…

Gái không ngờ rồi Gái yêu được lần nữa. Khi nhớ lần Gái yêu lại Gái cứ tưởng Gái nằm mơ. Cái chết của cậu Hai là cái đòn sinh tử của định mệnh oan nghiệt giáng trên đời Gái. Nhiều khi nữa đêm thức giấc Gái vẫn không chịu tin Gái đã xa cậu Hai vĩnh viễn. Gái héo hon trong ánh mắt ái ngại của bạn bè. Cho đến khi Gái gặp một bà cụ già, má của một người bạn của Gái. Bà cụ lặng yên nghe chuyện Gái. Bà để Gái khóc. Rồi bà ôm vai Gái dỗ dành như Má Gái vẫn thường làm mỗi khi Gái buồn. Bà nói với Gái như thế này:

“Con à, mỗi người sinh ra đời với một phận số. Nhiều khi mình không hiểu thấu lẽ huyền vi của Phật trời. Con cứ nhìn xung quanh, sống và chết chỉ cách nhau một hơi thở. Hôm nay bác cháu mình ngồi đây nhưng khoảnh khắc sau nào ai biết được?

Chồng con mạng số ngắn ngủi nhưng con có nghĩ là chồng con đã sống cuộc sống hết sức hạnh phúc hay không? Cho đến lúc chồng con ra đi bác nghĩ nó đã sống trọn vẹn đời sống của nó, trong tình yêu của con. Con có nghĩ vậy không?…”

Ðột nhiên Gái cảm thấy một an ủi rất lớn từ lời nói của bà cụ. Rằng cậu Hai đã có cái hạnh phúc mà hai đứa trọn vẹn cho nhau cho đến giây phút cuối cùng của đời sống cậu. Rằng tình cảm của cậu Hai vẫn sống trong tim Gái… Gái hỏi bà cụ:

“ Nhưng bác ơi sao con thấy đời con trống vắng, con không có anh Thành bên cạnh con thấy cuộc đời như không còn gì đáng sống…”

Bà cụ mĩm cưới , nụ cười thật hiền hòa, Gái như thấy miệng cười của Phật Bà Quan Thế Âm:

“ Con ơi, nếu Bác giả định như con ở vị trí của chồng con bây giờ, phải chăng con mong chồng con sẽ tiếp tục vui sống, phải chăng con mong ảnh sẽ tiếp tục sống có tình yêu, có hạnh phúc, chớ không héo hon gầy mòn vì sự ra đi của con? Khi yêu mình vong thân vì người mình yêu. Ðó mới chính là tình yêu đích thực. Con không ích kỷ khư khư đòi chồng con phải yêu con trọn đời cho dù con không còn tồn tại trên cỏi đời này phải không? Bác nghĩ chồng con cũng vậy…”

Gái bừng tỉnh. Lời bà cụ thật chí tình mà lý lẽ thâm sâu.

Bà cụ và Gái sau đó như bạn tâm giao. Bà khuyên Gái tham gia vào những sinh hoạt thiện nguyện, đi lễ chùa cầu nguyện cho vong linh cậu Hai. Bà kéo Gái vào những sinh hoạt thướng nhật giúp Gái quên đi nỗi buồn rầu ám ảnh đời Gái. Gái tích cực hơn trong đời sống của Gái.

Cho đến một bữa chiều thứ bảy …một buổi chiều khác của định mệnh…

Buổi chiều thứ bảy hôm đó ở chùa Quán Tự Tại, nơi mà Gái vẫn thường lui tới để sinh hoạt vào cuối tuần, Gái bỗng gặp người đàn ông thứ hai trong cuộc đời tình cảm của Gái.

Ðầu đuôi là như thế này: Gái vẫn thích dẫn thằng Hải Hồ lên chùa cho nó có bạn bè vui chơi, vả lại chùa có khuôn viên rất rộng tha hồ cho con nít chơi đùa mà không sợ nguy hiểm. Gái vẩn giúp nhiều người Việt Nam tỵ nạn đến sau, công việc giấy tờ thông dịch. Gái tham gia các lớp dạy Anh văn hoặc nhiều công việc thiện nguyện khác cho chùa. Hôm đó Gái đang trầm tư trước tượng Phật Bà Quan Thế Âm, Gái mân mê miếng ngọc trên ngực Gái mà nhớ cậu Hai chi lạ. Gái mê mãi đắm mình trong kỷ niệm cho đến lúc Gái giật mình vì linh cảm có người đang quan sát mình. Gái giật mình nhìn ra khung cửa thì bắt gặp một ánh mắt nhìn của một người đàn ông. Ánh mắt nhìn từ gương mặt quen thuộc Gái suýt tí nữa đã goị tên cậu Hai. Nhìn kỹ thì không phải, sao mà người giống người vậy không biết, Gái thầm nghĩ..

Người đàn ông đó có vóc dáng cao, gầy nhưng rắn chắc. Gương mặt vuông, khôi ngô rất đàn ông. Anh chàng mặc áo quần một màu, màu đen , cùng màu với bộ y phục Gái đang mặc trên người. Gái nghe anh cất giọng trước:

“- Xin lỗi đã làm cô giật mình. Tôi thấy cô đang suy nghĩ gì lung quá nên chờ mãi không muốn phá dòng suy nghĩ của cô…”

Gái nhẹ giọng: 

Quay Lại
*
© 2013 m88